“Sao lâu quá không về thăm trường cũ?"
Cho con được khóc, bởi không có gì quý giá và tươi đẹp bằng khoảnh khắc mà con được thầy cô dạy dỗ và quan tâm. Biết ơn năm tháng niên thời dưới mái trường lợp rêu, còn đó tiếng thầy cô, bè bạn vang vọng trong ký ức con, bất giác như thổn thức trách yêu: “Sao lâu quá không về thăm trường cũ?"
Thương mến,
Năm của năm thoáng qua…
Con rời ghế nhà trường và bước vào đời những khoảng lặng trầm bổng của cuộc sống.
Ngày của ngày trôi đi…
Con học cách đối diện với những hạnh phúc dễ thương bồng bềnh trong túi ký ức đời con. Con đi qua và cúi chào thành khẩn quá khứ để vực dậy mãnh liệt một niềm tin xây đắp hiện tại vẹn trong và tròn trĩnh nhất bằng bàn tay bé nhỏ, đôi mắt bé nhỏ, khối óc bé nhỏ và hết mức trái tim bé nhỏ mà con có được.
Con biết ơn ba mẹ đã mang con đến thế giới này, yêu thương vô điều kiện và chấp nhận những vụng dại, ngỗ ngáo của con… Con chong đèn học bài trong căn nhà xiêu vẹo, những đứa trẻ ở quê nghèo như con đều muốn vươn đến thành phố lớn, nơi có màu xanh của những ước mơ và có hào nhoáng của đồng tiền. Ba mẹ gồng gánh tháng năm để dành cho con những gì tuyệt nhất, và tuyệt nhất là chưa bao giờ có ý định cướp đi quyền đến trường của con: “Nghèo tiền nhưng không được dốt chữ” - đó là hai người Thầy đầu tiên dạy con.
Con dành một khoảng không tịch lặng để nhớ về thời xa… nơi đó chiếc sơ mi trắng sờn vai, chiếc khăn quàng đỏ tung bay và quyển lưu bút ố vàng. Thời của những quyển sổ dày cộm dành viết nhật ký, kể chuyện lớp học, bè bạn và viết những rung rinh chớm nở… Thuở cắp sách, vì sách mà đói, vì ghét dép lào mà đi chân trần, vì dỗi đứa bạn mà muốn “cạch mặt”, vì cô chủ nhiệm không cho từ chức lớp trưởng mà như… muốn nghỉ học. Đùa vui phượng thắm rồi chia tay, cất áo dài vào ngăn tủ bỗng là mình lớn khôn… thèm cái cảm giác nữ sinh áo dài đạp xe trong mưa vì yêu mưa đến lạ lùng! Muốn tìm lại… nhưng cổng trường khép lại hơn nửa, rồi thưa dần những ngày tìm về hái trộm phượng hay lẽo đẽo xe đạp mình ên trong sân trường vắng người nhưng ngập tiếng ve. Thôi những hứa hẹn, ghét những cam đoan về trường cũ, thăm Thầy Cô, thăm nom mảnh ký ức xưa… vì mỗi đứa mỗi phương, mỗi đứa mỗi miền đất ước mơ.
Và rồi, ngày mặc áo thụng, đội nón vuông… bàn tay siết chặt ngỡ là tim sẽ vỡ, giấc mơ Đại học đã tròn vẹn trong hiện thực mà tuổi 18 đã khát khao. Đi ngang qua giảng đường, kỷ niệm vội vã tuôn, chỉ kịp nín thở nghe trái tim gợi nhắc mà lòng cay xé và ran rát nơi khóe mắt. Cái ôm, cái bắt tay chúc mừng tốt nghiệp, cái nồng nhiệt ghi lại trong chiếc máy ảnh… và niềm thân thương, trân quý nằm yên trong vạn tỉ tế bào… Biết ơn 4 năm đại học, gặp những học phần “ám ảnh” của thầy Cố vấn, thót tim mấy lần với chất giọng của thầy Tiger, dịu dàng nhưng cực kỳ khó “pass” môn Writing của cô Quỳnh Dân, thèm cảm giác mất ăn mất ngủ vì đăng ký học phần… Còn đó, con vẫn ấn tượng với câu nói của thầy Trưởng khoa: “Có 2 thứ mà các bạn không thể tìm lại được trong đời là Thời gian và Cơ hội”. Thật vậy, ngô nghê với lấy cảm giác khi còn là một Sinh Viên… ấy mà nó xa mất!
Ảnh: Chuông Mây
Ngày của tháng 11,
Thấy lòng chạnh nỗi niềm xưa,
Cảm xúc khô khan chút ít, nhưng len lén ấp ủ vài dòng rồi rút vội điện thoại gửi tin nhắn chúc mừng thầy cô. Rồi cả thứ cảm xúc đau đáu sắp xếp lại hiện trên màn hình laptop, chỉ là cảm giác được và muốn giãy bày… thế thôi! Viết với niềm thương quý vô chừng đối với thầy cô, những người đã/đang và sẽ trở thành “người đưa đò” và hết thảy con người trên quả đất - bởi ta có thể là thầy của người này hay người kia trong cuộc sống. Thầy cô thấu hiểu sâu sắc để yêu thương mạnh mẽ, thầy cô hạnh phúc “sẽ làm thay đổi thế giới”!
Cho con được khóc, bởi không có gì quý giá và tươi đẹp bằng khoảnh khắc mà con được thầy cô dạy dỗ và quan tâm. Biết ơn năm tháng niên thời dưới mái trường lợp rêu, còn đó tiếng thầy cô, bè bạn vang vọng trong ký ức con, bất giác như thổn thức trách yêu: “Sao lâu quá không về thăm trường cũ?"
Con,
Khi vương miện tỏa sáng bằng sự sẻ chia và lòng trắc ẩn
Hạnh phúc không chỉ nằm ở những khoảnh khắc lộng lẫy trên sân khấu, mà còn hiện hữu khi những Hoa hậu, Á hậu cởi bỏ xiêm y rực rỡ, mang niềm vui, tiếng cười đến với những trẻ em có hoàn cảnh bất hạnh, khó khăn trong các chương trình như "Xuân Yêu Thương", "Đổi rác lấy quà", "Đêm hội trăng rằm"... do Tạp chí Gia đình Việt Nam tại TP. Cần Thơ tổ chức.
Lê Nguyễn Hồng Kim: Cho đi để nhận về hạnh phúc
Giữa những ồn ào, hoài nghi về hoạt động thiện nguyện trong thời đại mạng xã hội, vẫn có những con người chọn cách bước đi âm thầm, bền bỉ – không cần ánh đèn, không cần danh xưng, mang yêu thương đi qua những phận đời và một trong số đó là chị Lê Nguyễn Hồng Kim – chủ tiệm vàng Kim Tín (Cần Thơ).
Xuất quân tìm kiếm hài cốt đồng đội còn nằm lại trên đất Campuchia
Sáng 06/11, tại Nghĩa trang liệt sĩ Đồi 82 (xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh), Ban Chỉ đạo về tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ (Ban Chỉ đạo 515) Quân khu 7 long trọng tổ chức Lễ xuất quân, giao nhiệm vụ cho các đội làm công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hy sinh tại Campuchia.
Bí quyết phục hồi và nâng cao thể lực cho người chơi thể thao
Nhiều vận động viên nổi tiếng thế giới như C. Ronaldo, Erling Haaland, Michael Phelps,… xem oxy cao áp là một phần không thể thiếu của quá trình phục hồi sinh học, giúp cơ thể nhanh chóng trở lại trạng thái sung mãn nhất sau mỗi lần vận động cực độ.
Trồng gần 30.000 cây rừng hưởng ứng ngày Quốc tế giảm nhẹ rủi ro thiên tai 13/10
Trong 3 tháng qua Trung tâm Bảo tồn Thiên nhiên Gaia đã trồng gần 30.000 cây gỗ lớn tại Vườn Quốc gia Cúc Phương, Vườn Quốc gia Xuân Liên, Khu Bảo tồn Thiên nhiên Tà Kóu và Khu Bảo tồn Thiên nhiên Văn hóa Đồng Nai. Đây là chuỗi hoạt động hưởng ứng Ngày Quốc tế Giảm nhẹ rủi ro thiên tai 13.10.
Ngày lễ Vu Lan có ý nghĩa như thế nào đối với người Việt?
Lễ Vu Lan diễn ra vào ngày rằm tháng 7 âm lịch là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo và đây là đại lễ báo hiếu ông bà, cha mẹ, tổ tiên – một tập tục đáng quý, thể hiện đạo lý của người Việt.
Bị lạc trong rừng: Làm gì để sống sót?
Lạc rừng không chỉ là thử thách mà còn đe dọa tính mạng. Những vụ tử vong gần đây nhắc nhở mỗi du khách cần trang bị đầy đủ kỹ năng sinh tồn trước khi bước vào rừng sâu.













